Cô giáo ra đề bài tập làm văn: “Em hãy kể lại một câu chuyện cảm động mà em đã đọc hay tận mắt chứng kiến”.

Khi trả bài, cô hỏi Tèo:

– Tại sao bài viết của em lại có nhiều chỗ bị nhòe mực vậy?

– Nước mắt của mẹ em đấy ạ!

Cô giáo cười:

– Một câu chuyện bịa đặt vụng về, viết dở như thế này mà mẹ em đọc cũng rơi nước mắt khi đọc hay sao?

Tèo trả lời:

– Mẹ em khóc vì tiếc số tiền mẹ em bỏ ra cho em học thêm môn tập làm văn ở nhà cô một năm vừa qua cô ạ.

Thư giãn thêm:

 

Tags: , , , ,

 

No comments

Be the first one to leave a comment.

Post a Comment